|HunHan Ver| 10 tuổi vs 17 tuổi – Đệ tam chương – 3.2

by Hồng Anh Thượng


spring-sakura-cherry-pink-flowers-macro-bokeh-photo-hd-wallpaper

Đệ tam chương – 3.2

Từ sau khi Thế Huân biết được mình đối với Tiểu Lộc là có tình cảm, hắn đối với Tiểu Lộc càng thêm cưng chiều. Chỉ cần là yêu cầu của vật nhỏ, hắn không ngần ngại mà làm. Đương nhiên, là sẽ có điều kiện đi kèm. . . . . .

“Huân ca ca, đây là gì vậy?” – Chỉ tay vào ly kem trên quảng cáo, Tiểu Lộc một bên chảy nước miếng một bên hỏi Thế Huân.

Tiểu quỷ ham ăn! Vừa thấy đồ ngọt liền chảy nước miếng. “Đây là kem ly ốc quế.”

“Kem ly cũng ốc quế sao?” – Tiểu Lộc hai mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm màn hình TV, hận không thể đem kem ly trong TV nuốt vào.

“Đúng vậy, cái ốc quế đều là chocolate, đem kem ly cùng hoa quả để vào cái ốc quế chocolate là có thể ăn.” – Thế Huân kiên nhẫn giải thích.

“Oa ~ vậy khẳng định là ăn rất ngon!” – Lúc này nước bọt Tiểu Lộc thực sự chảy ra rồi.

“Tiểu Lộc muốn ăn không?” – Thế Huân mặt gian. . . . . . Không! Là mỉm cười hỏi Tiểu Lộc.

“Muốn! Muốn!” – Tiểu lộc hai mắt phát sáng nhìn Thế Huân.

“Được, anh ngày mai liền mang em đi! Vậy Tiểu Lộc phải cám ơn anh thế nào đây?” – Hắc hắc, nai con đã rơi vào miệng sói . . . . . . Không! Là ” miệng hà mã “.

“Huân ca ca là tuyệt nhất!” – Nhào mạnh vào lòng Thế Huân, điềm đạm mà làm nũng.

“Không đủ nha!” – Thế Huân mỉm cười lắc lắc đầu.

“Chụt Chụt!” – Tiểu Lộc lại ở trên mặt Thế Huân mà thơm hai cái thật kêu.

“Vẫn không đủ. . . . . .” – Đem thân thể nhỏ nhỏ của Tiểu Lộc ôm vào lòng ngực, quang minh chính đại mà sàm sỡ. Ha ha, thân thể thật mềm mại, ôm lấy thật là thoải mái! Sau này coi như là gối ôm của hắn đi.

Còn không đủ sao? Tiểu Lộc ngẩng đầu lên nhìn Thế Huân.

Thấy bộ dáng Tiểu Lộc ngây thơ, Thế Huân không khỏi ở trong lòng cảm thán: ha ha, dù sao cũng là trẻ con a! Thế là, hắn ám chỉ mà chỉ chỉ miệng mình, nói: “Hôn ở đây!”

Tiểu Lộc ngẩn người, rồi liền trực tiếp tiến tới. Ai, trẻ con vẫn chính là trẻ con, cái gì cũng không hiểu, vậy mới nói “Lòng người hiểm ác”. . . . .

Tiểu Lộc ngẩng đầu, dùng miệng hôn lên môi Thế Huân. Ngay khi cậu định rời đi thì Thế Huân chăm chú lập tức áp lên cậu.

Thế Huân nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi non mềm của Tiểu Lộc, dùng lưỡi đảo quanh cái miệng nhỏ nhắn của cậu. Từng hưởng qua dư vị ngọt ngào, Thế Huân tham lam liếm hút cái miệng nhỏ nhắn mê hoặc hắn.

“Ưm. . . . .” – Chưa bao giờ trải qua khiêu khích như vậy, Tiểu Lộc nhịn không được khẽ ngâm một tiếng.

Nghe tiếng rên rỉ ngọt ngào, Thế Huân hôn sâu hơn, tình cảm mãnh liệt quấn lấy cái lưỡi nhỏ ngây ngô.

“Ưm. . . . . .” – Tiểu Lộc bị hôn đến khó có thể hô hấp, thống khổ rên rỉ khiến Thế Huân không muốn kết thúc nụ hôn ngọt ngào này.

Vật nhỏ lập tức gục trong lòng Thế Huân, sau đó. . . . . . là ngủ mất tiêu . . . . . .

Thế Huân cười khổ nhìn khuôn mặt đáng yêu khi ngủ của cậu. Xem ra, con đường của bọn họ còn rất dài. . . . . .

*********

Ngày tháng ngọt ngào, thời gian lơ đãng trôi, ngày tháng “Ở chung” rồi cũng sẽ kết thúc.

“Tiểu Lộc, ba ba ma ma ngày mai sẽ trở về!” – Xoa đầu Tiểu Lộc, Thế Huân nói cho cậu tin tốt này.

“Vậy là ngày mai Tiểu Lộc có thể nhìn thấy ma ma?” – Tiểu Lộc đã hai tuần không có ma ma bên cạnh rồi.

“Đúng vậy!” – Thế Huân xoa bóp khuôn mặt tròn tròn của cậu.

“Ngày mai là có thể nhìn thấy ma ma rồi!” – Tiểu Lộc vui sướng nhảy dựng lên. Tuy rằng cuối tuần vừa rồi luôn có Thế Huân bên cậu, nhưng đối với một đứa nhỏ mười tuổi mà nói thì địa vị mẫu thân khó có thể thay thế được.

Nhìn Tiểu Lộc vui vẻ đến như vậy, Thế Huân thấy vậy mà tâm trạng cũng hài lòng theo. Thế nhưng vừa nghĩ đến ba ba cùng dì một hồi sẽ về nhà, hắn sẽ không có đậu hũ non nhỏ để ăn, sẽ trở nên phi thường uể oải. Ai, hai ngày này thói quen ăn đậu hũ của cậu dần hình thành, muốn hắn lập tức ngừng ăn, hắn sao nhẫn nhịn được.

Đúng lúc này, một tiếng tiếng sấm rất lớn vang lên, tiếp theo là thanh âm trời mưa tí tách.

“Oa!” – Vật nhỏ kinh hãi lập tức trốn vào lòng Thế Huân.

“Đừng sợ đừng sợ, chỉ là sét đánh thôi mà.” –  Vỗ vỗ bảo bối trong lòng, Thế Huân an ủi nói.

Vừa dứt lời, lại một tiếng sấm, tiếp theo toàn bộ căn phòng chìm trong bóng tối. . . . . .

“Ô. . . . . .” – Tiểu Lộc bị tiếng sấm cùng bóng tối dọa sợ đến khóc.

“Ngoan, không có việc gì đâu, chỉ là cúp điện mà thôi.” – Ôm lấy Tiểu Lộc đang khóc, Thế Huân lấy tay vuốt ve sợi tóc mềm nhẹ của cậu.

“Hức. . . . . .” – Tiểu Lộc vẫn như cũ thương tâm nức nở khóc.

“Tiểu Lộc không khóc, hôm nay anh cùng em ngủ có được không?” – Nâng mặt cậu lên, nhẹ hôn lên giọt nước mắt vẫn còn đọng ở trên mặt.

“Thật không? Hôm nay Huân ca ca ngủ cùng Tiểu Lộc?” – Ngừng khóc, Tiểu Lộc rưng rưng hai mắt nhìn Thế Huân.

“Đương nhiên a! Hôm nay anh ôm Tiểu Lộc ngủ.” – Hắc hắc, ngẫm lại thật hài lòng. Hoàn hảo lúc này cúp điện, bằng không thấy dáng vẻ Thế Huân chảy nước miếng, Tiểu Lộc khẳng định sẽ khóc còn lợi hại hơn!

“Vâng. . . . . . Tiểu Lộc muốn cùng Huân ca ca ngủ!” – Tiểu Lộc ngữ khí kiên định trả lời.

“Ha ha, vậy Tiểu Lộc phải để anh ôm ngủ nha.” – Thịt nai con dâng đến bên miệng.

“Ưm! Tiểu Lộc rất thích Huân ca ca ôm nha, bởi vì trong lòng Huân ca ca rất ấm áp, rất thoải mái.” – Quả nhiên, nai con này tự đưa mình nhảy tới trong tay con sói gian ác a… Không, phải là hà mã!

Thế là, con hà mã này. . . . . . Không, là Thế Huân, đem Tiểu Lộc ôm vào phòng mình, sau đó phóng lên giường, cùng cậu nằm xuống. . . . . .

Thế Huân đem Tiểu Lộc ôm vào trong lòng, để cậu kề sát ngực mình, nhẹ nhàng xoa sợi tóc mềm mại của cậu.

“Tiểu Lộc thích Huân ca ca không?” – Thế Huân trầm giọng hỏi.

Vật nhỏ giơ đầu lên dán tại trước ngực Thế Huân, tròn mắt nhìn Thế Huân, sau thoáng cái nằm lại đè lên người hắn: “Tiểu Lộc đương nhiên thích anh nha!”

Thế Huân nở ra nụ cười thỏa mãn, tay xoa xoa lưng Tiểu Lộc.

Mà vật nhỏ tựa như con mèo nhỏ, thoải mái mà nhắm mắt lại, làm nũng trong lòng hắn cọ cọ.

Cọ một hồi, đột nhiên cậu ngẩng đầu hỏi: “Vậy Huân ca ca thì sao? Có thích Tiểu Lộc không?”

Thế Huân cười không đáp, trở mình một cái, đem Tiểu Lộc đặt đặt dưới thân, cúi đầu bắt đầu tập kích cái miệng nhỏ nhắn mềm mại hồng nhuận.

“Ưm. . . . . .” – Bị Thế Huân đặt ở dưới thân, hơn nữa bị hắn mãnh liệt hôn sâu, tiếng rên rỉ rất nhanh từ cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Lộc bật ra.

Nghe tiếng rên rỉ mỹ lệ, Thế Huân càng thêm hôn sâu.

“Ưm. . . . . . A. . . . . .” – Khí nóng lên mặt, vật nhỏ lần thứ hai khó thở.

Rời đôi môi hồng phấn làm kẻ khác si mê, Thế Huân bắt đầu khẽ liếm vành tai, cổ. . . . . .của cậu.

“Không nên. . . . . . Ha. . . . . . Thật nhột. . . . . .” – Chịu đựng không được vành tai bị liếm láp, Tiểu Lộc hai tay nhỏ bé vô lực kháng cự.

Thấy vật nhỏ phản kháng, Thế Huân chế ngự đôi tay nhỏ bé lộn xộn, đặt ở hai bên.

“Tiểu Lộc ngoan. . . . . . Không nên lộn xộn. . . . . .” – Tiếng nói khàn khàn bên tai Tiểu Lộc nỉ non.

“Nhưng mà. . . . . . rất nhột. . . . . .” – Tuy rằng lúc này thấy không rõ biểu tình của vật nhỏ, nhưng tiếng rên rỉ của cậu cũng đã kích thích nỗ lực áp chế chính mình của Thế Huân.

“Trời ạ. . . . . . Em sao có thể đáng yêu như thế?” – Kêu rên một tiếng, Thế Huân cúi đầu điên cuồng mà cuốn lấy đôi môi mềm mại của vật nhỏ dưới thân.

“A. . . . . . Đau. . . . . .” – Đau đớn kịch liệt khiến Tiểu Lộc nhịn không được rớt nước mắt.

“Đừng khóc. . . . . .” – Đình chỉ tàn sát bừa bãi, Thế Huân ôn nhu dùng lưỡi trấn an đôi môi cậu.

“A. . . . . . Anh có phải không thích Tiểu Lộc?” – Thanh âm nức nở khiến tim Thế Huân đau nhức.

“Sao có thể, anh thích Tiểu Lộc nhất!” Ai, vật nhỏ này lại bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi.

“Vậy tại sao anh cắn Tiểu Lộc?” – A. . . . . . Rất đau a!

“Kia không phải cắn, là hôn! Anh thích Tiểu Lộc, rất thích Tiểu Lộc nên mới hôn em.” – Thế Huân thân mật gõ đầu vật nhỏ.

“Thật vậy không? Huân ca ca thật là thích Tiểu Lộc?”

“Đương nhiên! Anh thích Tiểu Lộc nhất!” – Thế Huân ôn nhu hôn giọt nước mắt trên mặt cậu.

“Huân ca ca, ôm một cái!” – Nghe được đáp án muốn nghe, Tiểu Lộc bắt đầu làm nũng.

Này. . . . . .Cậu là đang nhiệt tình mời gọi hắn sao?

“Anh ôm một cái!” – Thấy Thế Huân không cử động , Tiểu Lộc nhắc nhở sờ sờ khuôn mặt Thế Huân.

“Ha ha, được, anh ôm.” – Thế Huân trở mình, đem Tiểu Lộc nằm trên người mình, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

Hôm nay. . . . . . Tha cho cậu vậy. . . . . .

Theo tiết tấu vỗ vỗ lưng cậu, Thế Huân hưởng thụ hơi thở ngọt ngào của cậu.

“Ngủ ngon. . . . . .” – Mơ mơ màng màng nói ra, Tiểu Lộc liền trầm trầm ngủ mất.

“Ngủ ngon. . . . . . Bảo bối của anh.” – Tình cảm thổ lộ qua lời nói, tiểu bảo bối của hắn có hiểu không?

Ánh trăng yếu ớt bao phủ chiếc giường, hai người đang dựa sát vào nhau, làn sương mù từ ánh trăng phủ trên giường càng tăng thêm bầu không khí trong gian phòng tối.

Hết Chương 3

———

Có lẽ chương này sẽ không được tốt  ㅠ.ㅠ tâm trạng mình đang down cực độ ~ bài vở chưa từng thấy nặng như vậy mà dạo này nhạy cảm thế nào ấy cứ thấy tin HunHan mà mắt đỏ rần ㅠ.ㅠ vết thương chưa lành nay gặp hạn lại nứt thêm :((( có thể sẽ có sạn vì tự dịch tự beta lại nên có gì không tốt mọi người nhắc nhở mình sẽ check rồi sửa sau nhé.