|HunHan Ver| 10 tuổi vs 17 tuổi – Tiết Tử

by Hồng Anh Thượng


6805663-pink-flower-wallpaper-tumblr

Tên gốc: 17岁的他VS 10岁的他

Tác giả: Tử Hàn (紫寒)

Thể loại: Hiện đại đô thị, hường phấn, huynh đệ danh nghĩa, shota (là dạng thụ nhỏ tuổi), 1×1, HE, ngắn.

Biên Tập: Hồng Anh Thượng

Tình trạng văn bản: Hoàn

Tình trạng edit: Hoàn

** Dự là phải nói tuii dịch chui nha~ chưa có xin phép tác giả Trung gì cả~~ xin đc bản raw tiếng Trung là mừng tụt quần rồi a~ Vì dịch chui nên cứ phẻ phẻ mình set pass để không ảnh hưởng bản gốc hen ~ Mọi người thông cảm.

*Vì tác phẩm này có nhiều ver lắm KaiSoo ver rồi bên SuJu cũng có~ hồi trước HunHan cũng có mà ngưng rồi nên mình làm lại cho nó hoàn thiện ~ Gần đây trên wattpad có bản HunHan cũng end luôn rồi nên nếu bạn nào không mến cách dịch của mình thì có thể tìm bản đó nhai tạm nha~ Đây là lần đầu mình thử thầu thể loại tự edit từ tiếng Trung nên văn phong non nớt lắm T_T có gì ngu dốt mong mọi người chỉ giáo nha ^^

Tiết Tử

Trong phòng khách của một tòa nhà cao cấp, hai cha con đang ngồi trên sô pha.

“Cha muốn kết hôn!”

Đang nói chuyện chính là Ngô Hạo nay đã bốn mươi tuổi, mặc dù đã tới tuổi tứ tuần, nhưng sự tuấn tú của y vẫn không hề thuyên giảm, khí chất ngày càng tăng thêm, cả người toát lên vẻ mị lực cương nghị . Vợ y qua đời vì bệnh vào mười năm trước. Gần đây, y quen biết với một người phụ nữ tên Tịnh Yên, hai người như là mới gặp đã quen thân, hơn nữa lại là đồng nghiệp, cảm tình rất nhanh phát triển rồi đi đến bàn chuyện kết hôn.

“Ha? Cha, Cha cuối cùng cũng bị lừa rồi?” –  Ngô Thế Huân đang nằm trên ghế sô pha trào phúng nói. Ngô Thế Huân năm nay mười bảy tuổi, hắn hoàn toàn thừa hưởng hết huyết thống tốt đẹp của cha mình: khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao gầy, tuyệt đối là loại người khiến nữ nhân phải lâm vào điên cuồng.

“Tiểu tử thối!” – Ngô Hạo một quyền thẳng cước đạp Ngô Thế Huân.”Mày một ngày không nói móc cha mày, mày sẽ chết có phải không?”.

“Chết thì không chết, nhưng sống phải tìm được thú vui chứ! Ha ha. . . . . .”

“Hừ, không thèm đôi co với con.” – Ngô Hạo vừa định lên lầu, bỗng nhiên nhớ lại một chuyện trọng yếu quên nói.

“A! Thiếu chút nữa đã quên nói cho con biết, Tịnh Yên sẽ cùng con trai của nàng ấy tới đây ở với chúng ta.”

“Ha! Tốt! Ngẫm lại thấy căn nhà to này chỉ có hai người ở có lúc cảm thấy nhàm chán, nhiều người sẽ náo nhiệt một chút.” – Hắn cũng không phản đối, chỉ cần cha hắn thích là được.

“Con có thể nghĩ như vậy thật tốt quá!” – Ngô Hạo âm hiểm cười cười, trực giác Ngô Thế Huân cảm thấy có mùi âm mưu.

Quả nhiên, rất nhanh sau đó Ngô Hạo liền ném về phía con trai mình một quả bom: “Tiểu Lộc mới mười tuổi, mà cha cùng Tịnh Yên hiện tại công việc đều rất bề bộn, dù sao thì khoảng thời gian này con cũng đang trong đợt nghỉ hè, Tiểu Lộc trong 2 tháng này nhờ con chiếu cố chăm sóc, con thân là anh lớn nên nhất định phải chăm sóc em trai nhỏ thật tốt nha.” – Hắc hắc, cuối cùng cũng bị y bắt được cơ hội trả thù, bình thường không biết lớn nhỏ, nay cơ hội đang bày ra trước mắt nếu không làm quả thực có lỗi với bản thân.

“Cha. . . . . . Cha là cố ý. Vì sao lại muốn con chăm sóc? Mời bảo mẫu không được sao?” –  Muốn hắn hai tháng này chăm sóc một tên nhóc mười tuổi? Bảo hắn nhảy lầu còn dễ dàng hơn!

“Mời bảo mẫu sẽ làm chúng ta lo lắng, hơn nữa con cũng xem tin tức , hiện tại có rất nhiều bảo mẫu ngược đãi trẻ em. Huống hồ Tiểu Lộc cũng không phải trẻ con, không cần con phải thay tã mớm sữa, chỉ cần con cùng Tiểu Lộc chơi đùa, dỗ em ăn, ngủ là được!” –  Muốn chạy trốn? Không có cửa đâu!

“Thế nhưng. . . .” – Thế Huân còn chưa nói hết câu đã bị cha hắn vô tình cắt ngang. “Không thương lượng! Nếu con dám không chịu, thì chiếc xe thể thao con yêu quý sẽ mãi mãi ở luôn tại cửa hàng!” – Ngô Hạo cương nghị nói.

“Được lắm. . . . . . Xem như cha lợi hại!” – Có loại người cha như y, xem như hắn xui xẻo vậy!

“Cha cùng Tịnh Yên không có chuẩn bị mời rượu, cuối tuần chúng ta sẽ đi đăng kí, sau đó bọn họ sẽ dọn tới nhà chúng ta. Nhắc nhở con lần nữa, con nhất định phải chăm sóc cho Tiểu Lộc thật tốt, nếu không. . . . . .”

“Biết rồi! Biết rồi! Nếu không thì chiếc xe thể thao yêu quý vĩnh viễn cũng đừng nghĩ sẽ được mua chứ gì!” – hừ, vì xe thể thao yêu quý, hắn chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay làm bảo mẫu hai tháng.

Kì nghỉ hè của hắn a. . . . . . Lúc này Ngô Thế Huân chỉ có thể ai oán số mình sao lại đụng phải người cha như thế!!!

Một tuần sau. . . . . .